GHI CHEP · DAI LOAN 5 NGAY 4 DEM
Nhà mình vẫn giữ một thói quen từ lâu: treo lịch bloc. Cuốn lịch đặt trong bếp, tối nào vợ mình cũng xé một tờ rồi cẩn thận kẹp vào hộc tủ, chẳng bao giờ nỡ vứt đi.
Đi Đài Loan hồi giữa tháng 7, mình cũng mang theo thói quen đó. Tối về khách sạn, mình lấy tờ lịch của ngày hôm đó ra, lật mặt sau rồi ghi vội vài dòng: hôm nay đi đâu, ăn gì, có gì vui, có gì chưa trọn vẹn.
Về lại Sài Gòn, lôi cả xấp giấy ra đọc, tự nhiên thấy nhớ chuyến đi rõ hơn cả lúc ngồi lướt mấy trăm tấm hình trong điện thoại. Có những chuyện rất nhỏ, lúc đó chẳng nghĩ gì, vậy mà đọc lại mới thấy: à, hôm ấy nhà mình đã có một ngày như thế.
Vậy nên lần này mình chép lại nguyên năm tờ lịch, hầu như không chỉnh sửa gì. Coi như đây là cuốn nhật ký 5 ngày 4 đêm của gia đình mình. Ai đang tính đi tour Đài Loan thì đọc cho vui, biết đâu lại tìm được vài thông tin hữu ích.
Chuyến này nhà mình đi ba người: mình, vợ và con gái đang học lớp 4. Tour đặt bên TGROUP, khởi hành ngày 15/7, bay Starlux, hành trình đi một vòng Đài Trung – Cao Hùng – Đài Bắc.
Hẹn ở Tân Sơn Nhất lúc 8 rưỡi sáng. Ăn trưa trên máy bay, đến sân bay Đào Viên thì xe và hướng dẫn viên đã chờ sẵn. Cả đoàn lên xe, chạy thẳng về Đài Trung.
Tối đó, cả đoàn dùng bữa tại một nhà hàng địa phương rồi về khách sạn nhận phòng. Sau một ngày di chuyển khá dài, ai còn sức thì có thể tự do ghé chợ đêm Nhất Trung, còn không thì về phòng nghỉ ngơi. Ngày đầu chủ yếu là làm quen với đường sá, thời tiết và nhịp điệu của Đài Loan nên lịch trình cũng khá nhẹ nhàng.
Trong chương trình có tặng mỗi người một ly trà sữa truyền thống. Nghe thì nhỏ xíu, vậy mà Su uống hết gần nửa ly rồi quay sang hỏi mình: “Ba ơi, bên này người ta có bán trân châu riêng không?”
Con nít đúng là vậy. Mình nhớ Đài Trung, nhớ đường sá, còn Su thì chắc chỉ nhớ ly trà sữa với mấy viên trân châu.
Chê thì cũng phải chê một chút. Ngày đầu gần như chỉ ngồi: từ máy bay xuống xe, rồi lại tiếp tục ngồi trên xe. Su ngủ gục hai lần, còn mình nhìn cảnh bên ngoài được một lúc thì cũng bắt đầu buồn ngủ theo.
Vừa ra khỏi sân bay là gặp ngay cái nóng ẩm đặc trưng của tháng 7. Mới đi một đoạn ngắn mà áo đã dính lưng, đứng yên cũng thấy mồ hôi rịn ra. Nhiệt độ bên này khoảng 34–35 độ, nên ngày đầu cả nhà mất một lúc mới quen được thời tiết.
Sáng đi Phật Quang Sơn Tự. Cái tượng Phật bằng đồng cao 108 mét, đứng dưới ngước lên thì cả nhà im re một lúc. Vợ mình vốn hay nói, mà chỗ đó cũng chỉ đứng chắp tay.
Trưa có lớp làm bánh dứa Vigor Kobo, tự nặn tự đóng hộp. Khúc này Su mê nhất chuyến, làm xong ôm hộp bánh đi đâu cũng ôm theo. Chiều ghé Bảo tàng Kỳ Mỹ, vé đã gồm trong tour. Tối được tặng bữa lẩu Đài Loan, xong ghé ga tàu điện Formosa Boulevard coi cái mái vòm kính rồi thả bộ chợ đêm Lục Hợp.
Điểm trừ của ngày này là đường. Từ Đài Trung xuống Cao Hùng ngồi xe khá lâu, ai say xe
Sáng đi Phật Quang Sơn Tự. Cái tượng Phật bằng đồng cao 108 mét, đứng ngay bên dưới ngước lên, cả nhà im re một lúc. Vợ mình vốn hay nói, vậy mà tới chỗ đó cũng chỉ đứng chắp tay, nhìn lên một hồi lâu.
Trưa có lớp làm bánh dứa ở Vigor Kobo. Mỗi người tự nặn, tự đóng hộp mang về. Su mê nhất khúc này, làm xong cứ ôm khư khư hộp bánh, đi đâu cũng mang theo. Với con nít, có khi một hộp bánh lại đáng nhớ hơn cả một cái tên địa danh.
Chiều ghé Bảo tàng Kỳ Mỹ, vé đã bao gồm trong tour. Tối ăn lẩu Đài Loan, sau đó qua ga Formosa Boulevard xem mái vòm kính rồi đi bộ ở chợ đêm Lục Hợp. Một ngày đi khá nhiều chỗ nên tối về ai cũng thấm mệt.
Điểm trừ của ngày này là đường từ Đài Trung xuống Cao Hùng khá lâu. Ai dễ say xe thì nên uống thuốc trước. Phật Quang Sơn rộng, lại ít bóng mát, đi giữa trưa nắng khá mệt nên nhớ đội nón và mang nước. Chợ đêm Lục Hợp thì đông, nhưng tháng 7 bên này đang nghỉ hè, đi đâu cũng đông nên cũng đành chịu.
thì nên uống thuốc trước. Sân Phật Quang Sơn thì rộng và ít bóng mát, đi giữa trưa nắng là mệt – đội nón, mang nước, đi sớm được thì đi sớm. Chợ đêm cũng đông, mà tháng 7 bên đó học sinh nghỉ hè nên chỗ nào cũng vậy.
Ngày này đi du thuyền Hồ Nhật Nguyệt. Hồ nằm cao hơn 700 mét nên gió mát hẳn, khác xa cái nóng dưới đồng bằng. Mình đứng ngoài boong lâu tới mức xuống thuyền mới nhận ra lưng áo khô ráo được một chút. Cả chuyến đi, chắc chỉ có buổi này là không đổ mồ hôi.
Sau đó ghé thưởng trà Ô Long A Lý Sơn. Vợ mình mua hai hộp về làm quà, còn mình uống thử rồi gật gù ra vẻ hiểu biết chứ thật ra cũng chẳng phân biệt được trà này với trà kia. Rồi cả đoàn viếng Văn Võ Miếu, ăn trưa với bữa hấp thủy nhiệt trước khi chạy thẳng lên Đài Bắc. Tối tự do đi Tây Môn Đình.
Chiều tối có một trận mưa rào chừng hai mươi phút. Cả nhà phải đứng nép trong quán đợi mưa tạnh rồi mới đi tiếp. Nghe nói tháng 7 bên này hay có những cơn mưa kiểu vậy, nên cứ nhét sẵn một cái áo mưa mỏng trong balo là yên tâm.
Còn điểm trừ thì vẫn là ngồi xe. Ngày nào cũng đi, hôm nay lại chạy một mạch lên Đài Bắc nên thời gian trên xe cũng kha khá. Nhưng được cái cảnh Hồ Nhật Nguyệt đẹp và mát, coi như ngồi xe một đoạn để đổi lấy một buổi dễ chịu.
Sáng ghé phố cổ Thập Phần thả đèn Thiên Đăng. Chương trình ghi rõ 4 khách chung một đèn, nhà mình có ba nên ghép thêm một chị trong đoàn. Bốn mặt đèn viết bốn điều ước. Su thì viết chữ to đùng, chiếm nguyên một mặt, điều ước duy nhất là… muốn được nuôi mèo. Mình với vợ nhìn nhau cười, chuyện này thì chưa dám hứa.
Trưa ăn mì với bò bít tết. Chiều ghé Taipei 101 rồi qua trung tâm phong thủy Tỳ Hưu. Ai tính theo tour này lưu ý một chút: vé lên đài quan sát tầng 89 không nằm trong giá, muốn lên thì mua thêm ở dưới. Nhà mình chụp vài tấm bên ngoài rồi thôi, vậy cũng được.
Tối tự do, cả nhà chọn chợ đêm Raohe. Thập Phần ban ngày khá đông, nhất là khu đường ray, nên chờ tới lượt thả đèn cũng hơi lâu. Nếu sắp xếp được thì nên tới sớm. Còn cái nóng thì khỏi bàn, tới tối vẫn hầm hập. Cả ngày về tới khách sạn, Su vẫn còn sức hỏi tối nay có món gì ngon không.
Sáng ghé Nhà tưởng niệm Tưởng Giới Thạch, cả nhà tản bộ một vòng quanh sân cho giãn chân sau mấy ngày ngồi xe. Sau đó qua trung tâm miễn thuế rồi ra sân bay Đào Viên làm thủ tục về nhà. Su ngủ nguyên chuyến, tới lúc máy bay vừa chạm đất mới tỉnh dậy hỏi một câu rất thực tế: “Tối nay ăn gì vậy ba?"
Hộp bánh dứa tự làm hôm thứ hai về tới nhà thì méo mất một góc, nhưng ăn vẫn ngon. Vợ mình đem một hộp qua biếu bà ngoại, còn không quên khoe: “Bánh này Su tự nặn đó.”
Có một chuyện mình muốn ghi rõ cho ai đang tham khảo tour: chương trình có nói thứ tự các điểm tham quan có thể linh động tùy tình hình thực tế. Đoàn mình đúng là có đổi thứ tự một vài điểm. Hướng dẫn viên báo từ tối hôm trước nên mọi người đều biết trước, không bị động gì. Cá nhân mình thấy cách xử lý vậy là ổn.
Tháng 7 bên đó khoảng 28–35 độ, chiều hay có mưa rào chừng 20 phút. Một cái áo mưa mỏng, cái nón và chai nước là ba thứ nên có sẵn trong balo.
Nếu đi cùng con nít thì tụi nhỏ chắc sẽ nhớ tàu điện, chợ đêm với lớp làm bánh dứa nhiều hơn. Còn chùa chiền, bảo tàng thì chủ yếu là phần của người lớn.
Vé lên đài quan sát tầng 89 Taipei 101 không nằm trong giá tour. Ai muốn lên thì mua thêm, còn nhà mình chỉ chụp hình bên dưới nên không mua.
Hồ sơ visa Quan Hồng gồm hộ chiếu còn trên 6 tháng, ảnh thẻ nền trắng và CCCD. Bên TGROUP gửi sẵn danh sách, mình chỉ cần scan rồi gửi lại, không phải tự chạy đi nộp hồ sơ.
Đợt nhà mình khởi hành ngày 15/7, giá là 14.990.000đ/người, phòng hai khách. Giá có thể khác vào ngày lễ hoặc cuối tuần nên nếu ai đang tính đặt thì cứ hỏi lại cho chắc.
★★★★☆
4/5 – trừ nửa sao cho cái nóng, nửa sao cho mấy chặng ngồi xe dài
Tổng lại thì năm ngày này đáng. Không phải kiểu đi nghỉ dưỡng nằm dài, mà kiểu đi cho biết, mỗi ngày một chỗ, tối về là ngủ liền. Nhà có con nhỏ mà vẫn theo kịp thì mình nghĩ ai đi cũng theo được.
Ai định đi thì cứ nhắn thẳng cho bên TGROUP, nói rõ nhà có con nhỏ hay có người lớn tuổi để mấy chị bên đó sắp lại giờ giấc với chỗ ăn cho hợp – nhà mình hỏi trước nên ngày nào cũng có chỗ cho Su nghỉ chân. Còn cuốn lịch bloc thì tối nào vợ mình cũng vẫn xé, chỉ là hết chuyện để ghi ra mặt sau rồi.
Quên mật khẩu? Hãy điền địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo một mật khẩu mới.